Chủ Nhật, 3 tháng 1, 2016

Hoàng Bào






Lời nói đầu
Hai tiếng ÔNG NỘI nghe thật thân thương, hai tiếng mà mỗi khi nhắc đến chúng tôi luôn có một cảm giác bình yên. Tập thơ: THƠ VÀ ĐỜI là món quà chị em chúng tôi những đứa cháu nội của ông kính tặng người ông yêu quý của mình. Tập thơ tập hợp những bài thơ của ông nội sáng tác từ khi còn trẻ đến nay và một số bài của bạn bè thân hữu quý tặng ông nội.
Đọc giả có thể có những cảm xúc, suy nghĩ, nhận xét, đánh giá… khác nhau khi đọc những bài thơ này. Nhưng riêng chúng tôi những bài thơ ấy thật đặc biệt. Mỗi bài thơ là một nỗi lòng, một tâm sự, một lời khuyên, một lời nhắn nhủ thân thương rất chân thật của ông giành cho đời và cho con cháu. Đọc những bài thơ ấy chúng tôi càng hiểu, càng thương yêu, kính trọng ông hơn. Cũng từ những bài thơ ấy chúng tôi biết rằng trên mỗi chặng đường chúng tôi đang đi và sẽ đi đều có ánh mắt thân thương của ông dõi theo dẫn dắt. Trong lòng chúng tôi cảm thấy bình yên vững bước đi lên trong những chặng đường đời.
Chúng tôi đọc thơ ông không chỉ với tư cách của một đọc giả yêu thơ mà còn với tư cách của những đứa cháu nôi đọc thơ của ông nội. cái quan hệ máu thịt ấy khiến cho cho chúng tôi mỗi lần đọc thơ ông lại như một lần được nghe ông tâm sự, dạy bảo… Còn nhiều điều muốn nói và có nói bao nhiêu cũng không hết được tình cảm của chúng tôi với ông nội.
Xin mời các cụ, các ông, các bà… và bạn đọc thưởng thức những bài thơ do ông nội chúng tôi sáng tác.
Kính tặng ông nội Hoàng Bào và đọc giả.

                     Hòa Bình, ngày 26 tháng 02 năm 2006
                                         Các cháu nội
           Hoàng Thị Phương Huyền, Hoàng Huyền Trang
                 Hoàng Đình Thanh, Hoàng Phương Thảo


 Than

Nửa đời sống với mộng mơ
Nửa đời còn lại như tơ rối vò
Mái đầu đã ngả màu gio
Hoàng hôn vẫy gọi thương cho cuộc đời./.

Năm 2001

Khæ t©m
Xót tận tâm can lệ muốn trào
Bùi ngùi nuốt đắng dạ nôn nao
Tiền không, gạo hết, cha nhăn nhó
Thiếu thuốc, chân đau mẹ nghẹn ngào
Khổ não, lao tâm, đầu bạc trắng
Đói lòng, rét cật, mặt xanh xao
Cha mẹ ngày một thêm già yếu
Con cái nghĩ gì?
                            Mãi thế sao./.

Mùa xuân năm 1997



LÏ ®êi
Họ chẳng bao giờ đến với ta
Việc gì ta phải đến nhà họ chơi
Ở nhà giở sách ra coi
Sẽ thấy trong đó bao lời, ý hay
Hoặc ra vun tưới cho cây
Để vườn xanh tốt hàng ngày hái rau./.

Năm 2009
  
Cuèi ®«ng
Phát cây làm cỏ cuối đông
Cây khô, lá úa, cảnh trông não nề
Ấm trời khi có nắng hoe
Kìa hoa mận nở trong khe trắng cành./.

Mùa đông năm 1998





R¨n m×nh

Hãy hỏi đời mình bao chuyện cũ
Cái gì là thực, cái gì hư
Xem trang gà đuổi theo bóng bướm
Nhắc nhở nói, làm phải suy tư./.

Năm 1994




SÊm ®ªm ®«ng
Cuối tháng mười rồi lại có giông
Mưa rơi, gió giật, sấm ì ùng
Trái trời, nghịch cảnh đâu còn thuận
Sao lại thế này hỡi hóa công?

Đêm đông năm 1993

Mét sím ngµy ®«ng
 Thu đi rét đã về ngàn
Ngoài sông khói nước như màn sương đêm
Lá khô xào xạc ngoài thềm
Một cơn gió thoảng lạnh mền áo bông./.

Cuối đông âm lịch 1994, đầu năm 1995




Xãm nói Suèi Nhåi

Mái núi trong khe tỏa khói chiều
Tan dần lên mãi đỉnh cheo leo
Sương lam đã xuống trời thêm lạnh
Hiu quạnh chiều đông xóm núi nghèo./.

Chiều xóm núi
Xóm núi ảo mờ toả khói chiều
Lắt leo đỉnh núi dáng cheo leo
Ảo mờ sương phủ chừ thêm lạnh
Mấy chú tiêu phu dõi xóm nghèo./.



Hoa mai vµ chim s©u

Hoa mai nở trắng ven đồi
Chim sâu tìm đến kiếm mồi trên cây
Ngó nghiêng, chuyền nhảy cành lay
Làm hoa rụng cánh, nhẹ bay xuống vườn./.

Cuối đông năm 1995


Mõng thä tuæi b¹c

Kính tặng: Ông nguyễn Đức Thạch

Năm rồng mừng cụ  thọ bảy mươi
Cột trụ gia đình, ngọn đuốc soi
Bàn thạch Thái Sơn con cháu dựa
Thong dong tuổi bạc thảnh thơi chơi./.

Đầu năm Canh Thìn 2000



TÆng b¹n cò
                                      Nguyễn Thượng Trình

Kính tặng: Bạn cú Hoàng Bào

Áo vàng đã rũ cởi ra
Mái đầu bạc trắng vẫn là thường dân
Kiên trung gìn giữ ngành Lâm
Gặp nhau nhớ lại tình thân năm nào
Nhớ khi chợ bến vui sao
Áo vàng chính hiệu Hoàng Bào là anh./.

Mùa xuân năm 1999


Häa bµi th¬:
            “TÆng b¹n cò”
                                                 Hoàng Bào

Áo vàng đâu nỡ cởi ra
Cho nên đầu bạc vẫn là thứ dân
Yên vui cùng với Tùng Lâm
Giữ gìn nếp cũ Phụ thân năm nào
Bạn xưa gặp lại vui sao
Thượng Trình lên tiếng Hoàng Bào hồi âm./.

Mùa xuân năm 1999

C¶m hoµi

Bồng bềnh mây trắng nhẹ trôi
Trời cao xanh biếc xa vời là xa
Lưng trời đàn sếu bay qua
Chạnh lòng lữ khách thẫn thờ nhìn theo./.

Mùa thu năm 1993

Bèn mïa

Ngọn cỏ vươn mình đón gió xuân
Hè sang tươi tốt lá xanh ngần
Thu về vàng úa sương điểm lá
Trở lại đông tàn tạm dấu thân./.

Năm 1982



Göi ng­êi b¹n cè tri

Thân tặng đồng nghiệp ở thành phố Hồ Chí Minh

Cố nhân xa cách muôn trùng
Cảm ơn người vẫn có lòng nhớ nhau
Quan hà chén rượu đã lâu
Mà tình bạn cũ trước sau vẫn bền./.

Năm 1990

Thu bªn xãm Mùc

Nặng trĩu tấm lòng son
Cô quạnh thân gầy mòn
Nhìn lại ngày quá khứ
Đau lòng, ôi! Nước non

Chiều nay sao tĩnh mịch
Êm ả một chiều thu
Gió đìu hiu thổi đến
Xa xa đám mây mù

Một con thuyền lờ lững
Trên dòng sông êm trôi
Núi bên kia soi bóng
Khiến lòng ta bồi hồi

Nghĩ cuộc đời đau đớn
Nào ai kẻ tri âm
Ngỏ đôi lời tâm sự
Tâm hồn, ôi! Xa xăm./.

Mùa thu năm 1967


M­a thu

Bầu trời màu trắng đục
Mưa thu lất phất rơi
Cành cây nghiêng theo gió
Đường đi thưa bóng người

Trong phòng vẫn vắng khách
Mấy trai gái miệt mài
Say sưa làm kế hoạch
Xây đời, xây tương lai

Lọt song làn gió thoảng
Nhẹ nhàng như áng thơ
Vô tình trang giấy mờ
Hàng số như hàng thơ

Ngoài trời mưa vẫn rơi
Gió thu bảo lạnh rồi
Chạnh lòng nhớ cố hữu
Xa xôi gửi đôi lời./.

Mùa thu năm 1970










Xu©n buån

Xuân đã đến sao tôi buồn thế
Nhìn thấy xuân mà lòng chẳng thấy xuân
Muôn hoa đã nở xa gần
Sao lòng vẫn chẳng thấy xuân chút nào

Kìa con bướm lượn cành đào
Như trêu, như ghẹo, như bào lòng ta
Ngẫm đời càng thấy xót xa
Xuân này đến nữa ba ba xuân rồi

Nhìn xuân lòng những bùi ngùi…

Mùa xuân năm 1968
  
C¶m hoµi
Tâm sự cùng ai hỡi cõi lòng
Cõi lòng mới biết dạ sạch trong
Sạch trong thế sự đâu thấu hết
Thấu hết cho chăng, họa cõi lòng./.

Mùa xuân năm 1968
Thu bên xóm khuây
Cụ: Hoàng Bào
Phường Đồng Tiến – Thành phố Hòa Bình

Sương sớm long lanh trên đỉnh núi
Ánh dương tỏa sáng khắp trời thu
Rì rào tiếng nước reo khe suối
Gió động cành mai gọi tứ thơ./.


Mùa thu 1966
Bừng tỉnh
Cụ: Hoàng Bào
Phường Đồng Tiến – Thành phố Hòa Bình

Cuộc đời lắm nỗi éo le sao
Đâu phải duyên tơ sợi chỉ đào
Ba bẩy tháng trời mơ lẫn mộng
Một chiều bừng tỉnh giấc chiêm bao
Vườn xuân bát ngát chim bay lướt
Hồ rộng mênh mông cá chẳng vào
Thôi hẳn từ đây không vương vấn
Mối tình gió thoảng mặt hồ sao./.


Năm 1953

M­a lò trªn s«ng §µ

Mưa lũ Sông Đà
Cụ: Hoàng Bào
Phường Đồng Tiến – Thành phố Hòa Bình

Ngồi buồn ngắm cảnh nước non
Dưới sông nước chảy, trên non mây mờ
Cuối triền mỏm đá chơ vơ
Kìa ai đứng đó chờ đò sang sông./.

Đầu hè năm 1964
C¶m t¸c
Cảm tác
Cụ: Hoàng Bào
Phường Đồng Tiến – Thành phố Hòa Bình

Trời thanh, gió nhẹ, én lướt qua
Ngắm cảnh non xanh chạnh nhớ nhà
Suối bạc một dòng xuôi đâu tá
Mảnh tình riêng ấy ta với ta./.

Mùa xuân 1966




NgÉu høng

Ta thấy lòng ta vẫn còn xuân
Còn xuân, còn sống lại còn cần
Còn cần xây đắp xuân thêm đẹp
Thêm đẹp cho lòng mãi mãi xuân./.

Năm 1982


Khãc mÑ
Sao hôm mờ rồi tắt,
Đêm về trùm bốn phương,
Mẹ ơi đâu còn nữa,
Khuất rồi bóng tịch dương.

Tháng ngày lặng lẽ đau thương
Thu về, xuân đến mồ dường cỏ xanh
Nhớ xưa mẹ vẫn bình sinh
Nhịn nhường cơm áo thương tình trẻ thơ
Chúng con từ nhỏ đến giờ
Ấm no, vui sướng ơn nhờ mẹ cha
Cù lao hai chữ lường sao
Chưa đưa tấc cỏ để vào ba xuân
Chiều nay mẹ khuất cõi trần
Để thương, để nhớ muôn phần không phai
Dạ dài cách mặt trần ai
Trăm năm mẫu tử khôn hài gặp nhau
Đêm nay trăng úa, mây rầu
Chúng con trằn trọc tuôn sầu ngậm thương


 Mẹ ơi mẹ!
Mẹ không còn sống nữa
Chúng con thật bơ vơ
Như gà con mất mẹ
Như thuyền con xa bờ
Than ôi!
Hạc lặn, mây tan, hoa tàn, trăng khuyết
Nỗi buồn này biết đến thủa nào nguôi./.

Tháng 3 năm 1952



Dän ph©n tr©u
Sáng nào cũng vậy phải hót phân
Công việc đã quen chẳng ngại ngần
Ít nhất cũng thời lưng miệng sảo
Nhiều ra chừng đến một rổ ngần
Để văn chương cũ dần quên hết
Cho bút nghiên nay phải cạn dần
Các cậu đừng cười thằng tớ nhé
Vì không người ở phải hót phân./.

Năm 1952

Göi b¹n ®ång m«n

Thân tặng bạn Tuân, đồng môn lớp 4 trường tiểu học Gia Lộc, học tản cư tại đình làng Diêm xã Đức Xương, huyện Gia Lộc, tỉnh Hải Dương.

Bạn gắng vươn lên, cố mãi lên
Tuân theo lời Bác chớ có quên
Thân đem phụng sự nền giải phóng
Ái Quốc, yêu dân giữ mãi bền./.

Năm 1953


Chïm th¬ kh«ng ®Ò
I
Trời thanh thanh,
Nước xanh xanh,
Ta tắm giữa dòng nước chảy.
Gió hây hây,
Cánh hoa trôi,
Lướt trên sóng ta bơi theo sóng.

II
Bên rừng cây xanh thẳm,
Trên sông Đà chiều hôm.
Thuyền ai đang rẽ sóng,
Xa xa một cánh buồm./.

Mùa hè năm 1958
TÕt xa nhµ
Từ khi ta đến chốn này
Tính ra đã biết bao ngày trôi qua
Hỡi người bạn cũ phương xa
Có hay thấu được lòng ta lúc này
Chim ơi! chim hãy ngừng bay
Cho ta gửi tấm lòng này về quê./.

Tết âm lịch đầu tiên xa nhà năm 1959
§ªm m­a ng©u
Ngoài hiên thánh thót mưa rơi
Trong nhà riêng một mình tôi thức hoài
Tấm lòng thương nhớ tới ai
Ngồi bên cửa sổ song mai chờ chồng
Chờ tôi suốt mấy năm ròng
Tịt mùng chẳng thấy tin không gửi về
Mưa chi, mưa mãi não nề
Để lòng tôi cũng suối lê vơi đầy./.

Mùa thu năm 1959
Nh¾c nhë
Công tác cần chuyên xếp hàng đầu
Thi đua, đoàn kết tiếp theo sau
Đưa nhanh năm quản* vào nề nếp
Cải tiến năm khâu** xắp xếp mau
Giải quyết thấu tình và đạt lý
Gắng thành đỏ thắm với chuyên sâu
Gian nan vất vả không lùi bước
Góp sức toàn dân thắng Mỹ mau./.

Năm 1967
*******************************************************
*Năm quản gồm: kế hoạch, lao động, Vật tư, Tiền vốn và nghiệp vụ
**Hai khâu gồm: Khâu tổ chức và khâu kỹ thuật
Nhµ nghØ L©m nghiÖp
Sáng nay qua bến Bạch Đằng
Chiều nay đã đến Đồng Đăng – Hoành Bồ
Phố đồi nhà lá đơn sơ
Rừng thông bát ngát, đàn cò lượn quanh
Biển Đông trải rộng mông mênh
Nhấp nhô sóng bạc, mông mênh chân trời
Từ từ một cánh buồm dơi
Xuôi theo chiều gió ngoài khơi đi vào
Trong đê tiếng hát ngọt ngào
Mấy cô thôn nữ đang cào cỏ xuân
Lúa xanh như lụa làng Vân
Dập dờn sóng biếc khi gần, khi xa
Ngắm nhìn non nước bao la
Người cùng phong cảnh quyện hòa thành thơ./.

Năm 1971
Chïm th¬ ngÉu høng
I
Chập chờn con số trong giấc ngủ
Lo việc chưa thành lúc nghỉ ngơi
Vất vả gian nan đâu sờn chí
Những mong giúp ích được cho đời

II
Nguồn thơ lai láng trong lòng
Giục giã trong lòng lên ngựa thắng dong
Ra đi gìn giữ non sông
Xứng đáng con cháu Lạc long - Tiên Rồng./.

Năm 1972

C¶m hoµi
I
Hoa đào cười đón gió đông
Muôn hoa đua nở màu hồng khắp nơi
Hè sang cây cối xanh tươi
Mưa rầu, nắng lửa, bầu trời vẩn mây
Thu về thoảng gió heo may
Cúc vàng khoe sắc, bướm bay lại gần
Đông tàn lá rụng đầy sân
Non cao trắng tuyết chờ xuân tan dần

II
Bốn mùa thời tiết chuyển vần
Cảnh nào mà chẳng muôn phần đẹp tươi
Ban ngày tỏa sáng mặt trời
Ban đêm có buổi sáng ngời ánh trăng
Thiên nhiên tồn tại vĩnh hằng
Con người cuộc sống chẳng bằng tấc gang




Ngựa qua ô cửa vượt đàng
Thoắt thôi đã khuất, dưới hàng dương xanh
Mấy ai để lại tinh anh
Mấy ai tránh được đua tranh chốn hồng
Con thuyền bát nhã sang sông
Chở vòng thiên lý “sắc không” về trời
Con người ta sống ở đời
Gắng làm việc tốt cho vui cõi lòng
Rồi ra hết “sắc” đến “không”
Đi vào thế giới hư không vĩnh hằng
Kìa! Kìa! Lại một sao băng*./.

Mùa thu năm 1993
***************************************************
*Người xưa cho rằng mỗi lần trông thấy một ngôi sao băng, tức là có một người từ giã cõi trần.
Mõng vî
Tuổi xuân vừa trọn sáu mươi
Vẫn yêu lao động, dáng người thêm xinh
Yêu con, mến cháu, trọng tình
Noi gương cha mẹ, sửa mình, tu thân
Thương chồng như thể thương thân
Cùng chung xây dựng, chia phần buồn vui
Mong sao con cháu nên người
Gia đình đầm ấm cho đời thêm xuân
Tết về pháo nổ đầy sân
Người vui hoa nở mừng xuân đã về./.

Xuân Nhâm Thân 1992









Mõng ch¸u
Tết về xuân nở hoa
Sắc xuân ấm mọi nhà
Bé Trang vừa tròn tuổi
Đẹp như là bông hoa

Miệng, cằm cháu giống mẹ
Mắt mũi lại giống cha
Chân tay tròn mũm mĩm
Béo khỏe thật giống bà

Hạnh phúc cha mẹ cháu
Niềm vui của cả nhà
Nhân ngày xuân nảy lộc
Mừng cháu tròn tuổi hoa./.

Xuân Nhâm Thân 1992



Mõng ch¸u HuyÒn
Cháu Huyền đẹp như hoa
Múa hát hay nhất nhà
Rất ngoan và học giỏi
Biết vâng lời mẹ cha

Mừng cháu chóng khôn lớn
Để vui lòng ông bà
Mừng xuân vui ăn tết
Thưởng cháu chiếc đùi gà
Thêm nghìn đồng mừng tuổi
Chúc cháu đẹp hơn hoa./.

Xuân Nhâm Thân 1992

C©u ®èi tÕt
Mõng xu©n Nh©m Th©n

Siêng lao động chống biếng lười
Quyết phấn đấu vượt qua nghèo túng

Chớ nói bừa, ngừa tiêu cực
Cố vươn lên cuộc sống văn minh

Xuân Nhâm thân 1992








Th¬ tÆng mÑ vî

Mẹ hiền đã ngoại chín mươi
Vui cùng con cháu trông nhà thảnh thơi
Ngoài vườn cây bưởi đang hoa
Cuối sân tíu tít đàn gà bới rơm
Mẫu đơn tỏa ngát hương thơm
Mẹ ngồi kể chuyện tâm hồn vui thêm
Mong sao mẹ thọ bách niên
Cháu, chắt khôn lớn mẹ vẫn chưa quy tiên về trời
Ngoài hiên trăng chiếu sáng ngời
Quây quần bên cháu mẹ ngồi ngắm trăng./.

Mùa thu năm 1993


Th¬ xu©n Quý DËu

Xuân này trọn tuổi sáu  mươi
Còn yêu cuộc sống, khó nguôi sự tình
Trông người lại nghĩ đến mình
Lấy câu xây dựng gia đình làm tâm
Luôn luôn giữ lấy kiệm cần
Góp xây hạnh phúc có phần vui tươi
Những mong con cháu nên người
Gia đình đầm ấm thêm vui tuổi già
Ngoài vườn đỏ thắm sắc hoa
Trên trời ríu rít sơn ca gọi đàn./.

Mùa xuân năm 1993


TiÕc xu©n
Xuân đi, đi chẳng đợi chờ
Đường trường mải bước bây giờ đã đông
Còn đâu đôi má ửng hồng
Còn đâu cái đẹp trên lồng ngực em
Xuân đi nhớ ại mà thèm
Tóc mây điểm bạc, kém niềm yêu thương
Mai gầy, liễu rủ màn sương
Nghĩa tình chồng vợ càng vương vấn tình
Gió lùa cành trúc rung rinh
Trăng vàng ngả bóng in hình đôi ta
Tiếc xuân, tuổi đã về già
Vẳng nghe đâu đó ngân nga chuông chùa./.

Đêm đông, ngày 08 tháng 12 năm 1994
Kh«ng ®Ò
I
Cái nghèo sinh lắm khổ đau
Đói cơm rách áo gây sầu cho ta
Biếng lười nhà cửa sút sa
Siêng năng của cải sinh ra khó gì
Chắt chiu tiết kiệm duy trì
Đủ ăn, đủ mặc xua đi nỗi sầu
Có vườn hoa, có nhà lầu
Cuộc đời hạnh phúc vui câu yêu đời

II
Cuộc đời lắm nỗi khổ đau
Con đường siêu thoát giải sầu là đâu
Muốn ăn, lao động làm đầu
Muốn vui, chung sống với nhau nghĩa tình
Hoài công tức hổ nhọc mình
Cuộc đời dích dắc như hình chữ chi
Đường siêu thoát là vô vi
Siêng làm, khỏe mạnh còn chi nỗi sầu

III
Nằm dài đời thấy buồn tênh
Mọi người làm việc riêng mình cô đơn
Bữa ăn ngượng ngập chẳng ngon
Ngủ không ngon giấc chập chờn đâu đâu
Càng nằm càng thấy nhức đầu
Ốm không ra ốm nghĩ sầu vẩn vơ
Biếng lười đời thật đáng dơ
Dậy đi làm việc khách thơ đang chờ

Mùa đông năm 1993


Nçi buån
Lòng sao trống trải buồn man mác
Suy tưởng bồng bềnh trôi mênh mang.

Nhớ lại năm xưa một buổi chiều
Tâm hồn thơ mộng biết bao nhiêu
Gió đông lả ngọn cành xuân mới
Thấp thoáng bên hoa dải yếm điều

Thế rồi đùng cái ập phong ba
Gió táp mưa sa đổ cửa nhà
Cơ cực tưởng đời không đứng nổi
Gó ngừng, mưa tạnh, bão cũng qua

Xây lại cuộc đời tuổi xuân xanh
Bánh xe lăn mãi chốn gập ghềnh
Đời sao lắm nỗi gian truân thế
Chẳng được thẳng đường, chẳng thông hanh

 Từ bấy đến nay đã lâu rồi
Đâu còn trai trẻ tuổi đôi mươi
Miệt mài theo đuổi vòng đời ấy
Cái khổ bám hoài chẳng chịu thôi

Không biết đời còn sống bao năm
Mà đời trôi mãi bể trầm luân
Bập bềnh sóng vỗ đâu là bến
Chỉ thấy mây sầu trôi chơi vơi…./.

Năm 1996


Mõng thä
tuæi b¹c b¶y m­¬i
                                                            Hoàng Ba

Kính tặng: Anh trai Hoàng Bào và chị dâu Đỗ Thị Nhật

Mái tóc trên đầu phủ tuyết sương
Ruột già huynh đệ mối tơ vương
Mừng anh chị thất tuần song thọ
Con cháu sum vầy giữa tình thương./.

Ngày mồng hai tết năm Quý Mùi 2003

Häa bµi th¬: Mõng thä
                                             Hoàng Bào

Đôi mái tóc ngà trải gió sương
Tình nhà, nghĩa nước vấn cùng vương
Trăm năm thoắt đã trong bảy chục
Tình nghĩa vợ chồng mãi vấn vương./.

Ngày mồng ba tết năm Quý Mùi 2003

PhËt d¹y
 Ăn thanh khiết, uống sạch trong
Học, hành tinh tiến thong dong tháng ngày
Nói, làm, suy nghĩ chính ngay
Không tham, không giận, không say, không mờ
Từ bi, hỉ xả duyên chờ
Việc lành, việc thiện hằng giờ lưu tâm
Tu tâm, dưỡng tính chuyên cần
Tịnh tâm, khai trí, dần dần sáng thêm
Cho đời vui, khỏe, bình yên
Xua tan khổ hạnh, bước lên niết bàn./.

Ngày mồng bốn năm Quý Mùi 2003

C¶m t¸c
Ngẫm đời mà ngán cho đời”
Nhiều con nên khổ kêu trời nhọc thân
Cuối đời lắm chuyện rối răm
Tránh gai trước mắt, bị dằm dưới chân
Trốn đâu cho thoát gian truân
Đành đeo chữ “Nhẫn”, chữ “Cần” làm vui
Dù cho gió dập, mưa vùi
Còn thân, còn cố đẩy lùi khó khăn
Luôn luôn ghi nhớ trong tâm./.

Ngày 22 tháng 5 năm 2004


Khuyªn con

Nước cờ giỏi giúp gì ý trí
Mẹo bài cao khôn trị nghèo hèn
Khuyên con nghề nghiệp luyện rèn
Chăm lo cuộc sống mới nên thân người

Chớ theo thói chơi bời lêu lổng
Phí tuổi xuân hư hỏng cuộc đời
Thời giờ quý tựa vàng thoi
Biếng lười ắt khổ, kêu trời ai thương

Sống phải có lập trường tiến bộ
Làm chủ mình, tiết độ lấy thân
Noi gương người tốt xa gần
Quyết tâm lập nghiệp việc cần làm ngay

Tuổi cha mẹ mỗi ngày già yếu
Con làm gì báo hiếu mẹ cha
Mấy lời khuyên bảo thiết tha
Mong con suy nghĩ nhận ra lẽ đời

Cố lên tiến bước cùng người
Dựng xây hạnh phúc sáng ngời tương lai./.

Ngày mười một tháng năm năm Giáp Thân 2004

R¨n m×nh
Muốn không mang tiếng ở đời
Thì cần phải sống làm người sạch trong
Ăn uống điều độ ghi lòng
Ngủ không quá giấc, việc không trễ tràng
Nói năng vui vẻ, dịu dàng
Nằm ngồi giữ ý, đàng hoàng nết đi
Vệ sinh ngăn nắp duy trì
Siêng làm, ít nói, ích chi chơi bời
Hay đâu kể chuyện xấu người
Ở ăn tình nghĩa cho đời thêm vui./.

Ngày 12 tháng 9 năm 2005

























Bài thơ trăm chữ
NgÉm vµ ng©m

Xuân đến - Xuân phân
Hạ sang - Hạ chí
Thu tới - Trung thu
Đông về - Đông chí

Năm năm tháng tháng
Mùa nối tiếp mùa
Đêm qua ngày lại
Mãi mãi không ngừng

Âm dương vợ chồng
Tuy hai mà một
Đất trời hòa hợp
Vần chuyển hóa sinh

Sự đời phức tạp
Phải trái mung lung
Được - Thua - Thật - Giả
Có có không không











Sống cần tự tại
Tĩnh tâm, tu thân
Chính - Trực - kiệm - Cần
Nhân hòa tình nghĩa

Sinh ra, qua đời
Tưởng dài hóa ngắn
Sống sao cho xứng
Một kiếp làm người

Đừng gọi: trời … ơi!

Ngày 10 tháng 7 năm 2005

Khãc th­¬ng ch¸u HiÕu
Cháu Hiếu thương ơi! Hiếu thương ơi!
Cháu mới sinh ra đã qua đời
Để nhớ, để sầu cho thân quyến
Đau lòng, thương xót, lệ đầy vơi

Cháu có biết không, có biết không?
Bao nhiêu hy vọng đợi chờ mong
Mừng vui thấy cháu ra đời khỏe
Vang tiếng oe oe lúc lọt lòng

Cháu khỏe, lành ngoan mấy ngày đầu
Bỗng dưng bỏ bú, ngả ốm đau
Thuốc thang, chăm sóc không thuyên giảm
Cha mẹ bồn chồn những lo âu

Bệnh tình ngày một nặng dần lên
Bệnh viện kíp cho chuyển tuyến trên
Thày giỏi, thuốc hay không cứu được
Sẩm chiều mồng một cháu ngừng tim*

Thôi thế còn đâu, cháu đã đi
Để cha mẹ cháu phải sầu bi
Bồn chồn lo lắng khi ốm nặng
Đau xót quặn lòng lúc biệt ly
















Ôi! Đời nửa tháng, cũng một đời
Quả mới hình thành đã rụng rơi
Mang nặng đẻ đau lòng cha mẹ
Sao không ở lại, đất trời ơi

Cháu Hiếu thương ơi! Hiếu ơi!
Ông bà thương khóc, cháu đi rồi
Cả nhà thương khóc, rơi rơi lệ
Thương mãi trong lòng thủa nào nguôi./.

Đêm mồng 4 tháng 10 Ất Dậu

*********************************************

*Cháu sinh ngày 16 tháng 8 năm ất Dậu

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét