Chủ Nhật, 3 tháng 1, 2016

Nguyễn Kỳ Quân





Tặng hương hồn em trai
Liệt sỹ Nguyễn Kỳ Quân
(Nhân dịp xã Nam Hồng xây lại nghĩa trang liệt sỹ)
                                                      Nguyễn Thành Tô

Bom đạn quân thù giết chết em
Đời vừa mười chín tuổi thanh xuân
Xác em chôn vội trên sườn núi
Dân đặt tên là: “Núi Hồng Quân”

Thương em còn nhỏ đã cút côi
Tuổi thơ phiêu bạt khắp quê người
Bây giờ yên nghỉ trên đất mẹ
Hương khói quanh năm em có vui?

Đời đang đổi mới em thấy không?
Xóm làng sạch đẹp thỏa ước mong
Độc lập, tự do dân nước vững
Hồn thiêng Liệt sỹ hẳn yên lòng?

Còn nắm xương tàn trong mộ chí
Tên em Tổ quốc đã ghi công
Ngọn cờ độc lập bay trước gió
Có máu em tôi góp nhuộm hồng./.


Chia tay tạm biệt

Tạm biệt Hải Dương
Hôm nay lên đường làm nhiệm vụ
Tạm biệt người thương
Anh đã sẵn sàng đứng trong đội ngũ

Phố nhỏ đông người bóng cờ bay
Kẻ tiễn người đưa buổi chia tay
Sao mà lưu luyến buồn vui thế
Em nhé cười lên - hẹn lại ngày

Em nhỏ gọi anh là chiến sỹ
Bé nhất đoàn quân có phải không?
Em ơi! Khi còn quân giặc Mỹ
Hạnh phúc còn đâu với non sông?

Bạn bước theo tôi giữa phố phường
Hỡi người bạn gái của quê hương
Hãy lau giọt lệ thương yêu lại
Cho ấm lòng tôi lúc lên đường

Anh ruột của em cũng ra đây
Ngắm thằng em nhỏ đáng thương này
Rồi đây bão táp dang tay đón
Em sẽ mỉm cười và vẫy tay…

Chiều Bản Cao
(Nhớ ngày ra đi 27/71965)


Ngứa

Nghe nói Lạng Sơn nước cũng hiền
Non xanh, nước biếc tựa chốn tiên!
Ngày ngày một bận đi tắm suối
Sao ngứa vào thân kể cũng phiền!

Ngày 15 tháng 8 năm 1965
(Ngày mọc nhiều mụn ngứa ở Bản Cao)

... và gãi

Ban ngày lao động thì lại quên
Đến tối ngả lưng lại thấy thèm
Hai tay xoa mãi không thấy chán
Sột soạt năm canh giấc chẳng yên

Sáng ngày 17 tháng 8 năm 1965



Mưa

Trời thương ai, trời khóc
Gió thương ai, gió thổi ngoài hiên?
Trên rừng kia chim non ríu rít
Lạnh mất rồi còn đâu tổ ấm êm?

Bản Cao - Chiều mưa 14/8

... Và mưa tạnh

Đêm tối buông xuống rồi
Giữa núi rừng trùng điệp
Ta ngửa mặt nhìn trời
Không còn hạt nào rơi…

Bản Cao - Tối, ngày 14 tháng 8 năm 1965







Trượt chân

Chiều xuống nắng còn vương đỉnh núi
Em rủ anh đi dạo mát chơi
Đường gập ghềnh và lội qua dòng suối
Vô ý trượt chân anh ngã - em cười

Mỗi lần ngã là một lần đứng dậy
Để cho ta thêm chắc bước sau
Có gì đâu em cười thế nhỉ?
Nào em yêu ta bước cho nhau./.

Bản Cao - Chiều, ngày 13 tháng 8 năm 1965

 Hái sim

Anh đến với em muộn lắm rồi
Còn đâu hương vị cánh hoa rơi
Anh đâu được ngắm trong sương sớm
Em tắm trong sương - Ngạo nghễ cười./.

Nhưng dẫu anh vẫn còn tốt số
Phải không em? Khắp quanh anh mọng đỏ
Trái sim tươi
                      Anh khẽ để lên môi
Ôi sướng thật
                      Còn thú hơn lời thơ bất tuyệt./.

Bản Cao, ngày 08 tháng 10 năm 1965

Ửng hồng

Sáng nay tôi tỉnh dậy
Ghé mắt nhìn phương đông
Thấy ánh vàng rực rỡ
Và những áng mây hồng

Dù nắng vàng đã tỏ
Nhưng thấp thoáng sườn non
Sương trắng còn che phủ
Mặt trời lên liệu còn?

Lạng Sơn, tháng 8 năm 1965
Yêu

Ai đến tuổi không hề xao xuyến
Cặp mắt huyền với nụ cười duyên?
Hỡi em yêu của ai trìu mến
Sao mắt em đen với lúm đồng tiền?

Tuổi trăng tròn có ai xao xuyến
Trước những lời thủ thỉ yêu đương
Đi bên em - nào biết những nẻo đường…
Lời chưa dứt – Sao “đêm trường” vụt biến?

Anh nói với em bao lời đằm thắm
“Nào tương lai hạnh phúc mai sau
ÔI nóng hổi… Nhứng cái hôn âu yếm
Bán lấy vai anh và em khẻ ngả đầu…

Và còn nữa tôi kể sao hết được
Bởi vì tôi đã biết yêu ai?
Đời còn dài, còn trẻ lắm bạn ơi
Vội làm chi… hãy nghĩ đến ngày mai!

Bản Cao, tháng 8 năm 1965




Mong thư

Trằn trọc băn khoăn giữa đêm trường
Nhớ ngày sống ở đất Hải Dương
Vội viết thư về sao chẳng thấy?
Một tin nho nhỏ của người thương./.
Sáng ngày 17 tháng 8 năm 1965

Sang thu
Lá vàng rơi trước gió
Không hiểu nơi quê xa
Đã úa vàng vạt cỏ

Ta nhớ mùa hè qua
Trên dong sông sóng vỗ
Bè ta vẫn lướt xa
Và trôi theo chiều gió

Ta nhớ mùa thu xưa
Dưới trăng thu vàng mơ
Ta sung sướng nô dùa
Đời khác tự lời thơ?

Nay thu đến với ta
Vừa tròn thu mười tám
Trong gian khó xông pha
Mỗi mùa thu mõi lớn…

Bản Cao


Nhớ bạn

Đã lâu lắm xa Hoa
Người bạn đời hiếm có
Ôi tình nghĩa thiết tha
Bao niềm thương nỗi nhớ!

Nhớ ngày nào không lâu
Khi chúng mình còn học
Sung sướng và khổ đau
Bạn và ta đùm bọc…

Nào có ai ngờ đâu
Đất đôi đường đôi ngả
Nhưng tình nghĩa trước sau
Nào “lòng chim da cá”

Qua thư hoa ta biết
Hoa nóng ruột chờ mong
Tương lai và sự nghiệp
Nay đã thỏa tấm lòng?...

Đời còn lắm gian truân
Nhiều éo le trái ngược
Hãy vững trí bền gan
Tinh thần càng phải quyết

Hoa thương mến của ta
Con người từng đau khổ
Tuy ta sống cách xa
Nhưng lòng ta vẫn nhớ…

Chiều thu, tháng 8 năm 1965

Thư anh

Một tháng xa nhà lên miền núi
Những bức thư tình tới tới lui
Buồn vui gửi gắm trong bì kín
Tới tấp đi về khác tựa thoi…

Anh viết cho em hai lá rồi
Những lời âu yếm ấm lòng tôi
Đêm nay tôi thấy lòng vui quá
Kìa ánh vàng mơ trải núi đồi

Em đọc thư anh có nói rằng
Hãy cố vươn lên gặp khó khăn
Trái tim ta đó trong gian khổ
Hoặc cứng như gang, hoặc yếu hèn

(Trong đau khổ, trái tim ta hoặc trở thành gang thép, hoặc trở lên bệnh tật yếu hèn)

Ngày 04 tháng 9 năm 1965
(Nhận thư anh trai)


Thư bạn

Thư một bức bao lời tâm huyết
Nơi quê xa bạn viết cho tôi
Cầm thư lòng dạ bồi hồi
Những câu tâm sự, những lời hỏi han

Nhớ bạn gái thời gian cắp sách
Ôi những ngày chứa chất buồn vui
Giờ đây mỗi đứa một nơi
Con đường hai ngả mỗi người một phương

Bạn sống nơi Hải Dương chốn cũ
Và con tôi đội ngũ chỉnh tề
Ra đi đâu hẹn ngày về
Góp phần xương mau ta thề chẳng quên

Nay sống ở Lạng Sơn đất đẹp
Có núi cao, có suối reo vui
Chiều tà nhẹ bước trên đồi
Nhìn nây bay tới phương trời xa xôi

Lời tâm sự cùng tôi bạn hỏi:
Chuyện tâm tình biết nói gì đây?
Nào sông núi, nào cỏ cây
“Tam thanh sử lạng lời hay đã từng”

Nay sống giữa núi rừng trùng điệp
Cơm ăn no cuốc núi thật hăng
Ba năm tôi luyện sắt gang
Ba năm lửa mới thử vàng là đây

Tôi chỉ thế ngày qua tháng lại
Và thời gian cứ mãi mãi trôi
Bao giờ lại gặp em tôi
Bao giờ lại thấy những lời em yêu./.

Nhà mới

Ồ chiếc nhà này cũng khá to
Tầng trên, lớp dưới cũng ra trò
Bốn hàng thẳng tắp trông hay quá
Người nêm như cối tựa cá kho!

Kẻ nói, người cười, kẻ hát hò
Đứa nô đùa nghịch, đứa lơ khơ
Mỗi đứa một câu như vỡ chợ
Phen này ắt hẳn lỗ tai to!

Ngày 05 tháng 9 năm 1965
(Ngày dọn đến nhà mới ở tập trung)


Trở gió


Mây ở nơi cao vội kéo về
Bốn bề mù mịt thật buồn ghê
Giờ đây đang giữa mùa thu nhỉ
Mà sao gió lạnh rít ngàn khe?

Kìa trông vô số là vàng rơi
Mỗi khi đợt gió thốc lên đồi
Mưa rơi lách tách sao lâu thế
Mà sao thấy lạnh cả lòng tôi?

Ngày 06 - 07 tháng 9 năm 1965
(Hai ngày mưa liền)

Muỗi đốt

Vì sao mi cứ đốt ta
Vì sao mi cứ nhằm ta đốt hoài
Vì sao còn có khối người
Vì sao không đốt mi thời đốt ta

Còn đâu những phút êm đềm
Thả hồn trong sách trong đêm lạnh này
Hai tay luôn gãi - thật gay
Phen này ắt hẳn có ngày nguy to

Ngày 07 tháng 9 năm 1965


 

Cỗ rằm

Ờ nhỉ hôm nay đã ngày rằm
Cái tết trung thu của mỗi năm
Cơm nước xong xuôi cùng với bạn
Lên nhà cụ “Thổ” để “hỏi thăm”

Cụ mời, cụ bảo, cụ bắt ăn
Mặc dầu bụng cháu đã nó căng
Nhúm nhím đưa cay lưng chén tửu
Thụt “mu”, xôi trám vẫn đả hăng

Chợt sợ bị “Tào” nên phải thôi
Mà sao miệng cụ vẫn cứ mời
Thật là “đau khổ” cho cháu quá
Phải đâu làm khách hỡi cụ ơi!

Thăm cụ hồi lâu rồi mới về
Đường quanh dốc núi thật vắng ghê
Ờ nhỉ trăng nay sao chẳng sáng
Róc rách dâu đây những suối khe./.

Ngày 05 tháng 9 năm 1965
(Ngày  dọn đến nhà mới ở tập trung)


Chuyển quân


Nhớ ngày nào khi từ giã quê hương
Lòng rộn rã bước lên đường chiến đấu
Cả đời tôi nâng đó một lần đầu
Tôi nhập ngũ và tiến theo lời Đảng

Tôi bước theo một nguồn ánh sáng
Ánh sáng thần kỳ dẫn tới ngày mai
Dù đường đi còn có chông gai
Tôi vẫn bước vì bên tôi có Đảng

Cả chúng tôi những người cùng chí hướng
Cùng niềm tin, cùng lý tưởng tới đây
Bạt núi, san đồi sức trẻ hăng say
Ngày qua ngày vẫn cười vui ca hát

Và hôm nay vì tình hình đặc biệt
Đoàn chúng tôi lại cất bước lên đường
Chiếc ba lô người bạn nhỏ mến thương
Nằm gọn trên lưng, vui bước tiếp mở đường…

Ôi nhớ sao những phút giây tạm biệt
Mắt nhìn nhau sao khó nói lên lời
Xe rú ga và bỗng thấy lòng tôi
Sao rạo rực vì buồn vui khó tả

Hát lên rồi sao lòng còn muốn nữa
Lời bay xa hòa lẫn với cỏ cây
Hỡi bom ơi… có phải ngày mai
Sẽ bắt đầu một công tác mới!

Bản Ngà, ngày 27 tháng 9 năm 1965






Xa em

Ơ kìa đôi mắt của em
Ngước nhìn anh thấy trong tim bồi hồi
Em là mọt đóa hoa tươi
Mỗi khi em nhoẻn nụ cười mến yêu
Gần em chẳng được bao nhiêu
Xa em, anh thấy nhớ nhiều lắm sao!
Đóa hoa trong trắng biết bao
Đừng cho bụi bẩn bám vào hỡi em./.

        Bản Ngà, ngày 29 tháng 9 năm 1965


Hoa sim

Bữa nay anh gặp em yêu
Rừng xanh vọng tiếng chim kêu gọi đàn
Trời cao lộng mát gió ngàn
Em xinh cười với nắng vàn buổi mai
Tóc xanh, màu tím khoe tươi
Thắm tình chung thủy hỡi người yêu ta
Dù cho bão táp phong ba
Hình em quyết chẳng phai nhòa trong tim
Rừng chiều thơ thẩn bên em
Xa em mà muốn cùng em về nhà
Đầu giường tươi mãi bông hoa
Cho lòng anh với sắc hoa chung tình./.

Ngày 20 tháng 4

Nghe tin cầu Phú lương bị đổ

Đêm khó ngủ triền miên bao ý nghĩ
Hải Dương ơi! Đã có bầy quỷ Mỹ
Làm vẩn đục bầu trời
Tưởng bên ta bom đạn rung trời
Sông Thái Bình có lẫn máu tươi!
Cầu năm nhịp vì quân thù ngã xuống

Anh chiến sỹ nghĩ gì
Khi chiếc cầu thơ mộng
Gục xuống dòng sông!
Chị dân quân có đau đớn trong lòng
Khi cảnh đẹp trên ruộng đồng bị phá?

Thù muôn đời anh chị ơi! Phải trả
Biến hờn căm đạn nhả khói nòng
                       Trúng nữa, trúng hơn
Ngẩng cao dầu thiêu lũ quỷ Giôn Sơn
Phải tan xác lửa căm thù rực cháy

Cho trời ta sáng mãi
Cho mau ngày cầu nối lại bờ xưa
Cho dòng nước chảy lững lờ
Vui cồn cát hai bờ xanh mướt./.
Ngày 20 tháng 4

Chiều
Chiều xuống quanh ta còn vương nắng
Trên dòng suối mát cánh hoa trôi
Có đôi chim nhỏ về tổ ấm
Thẳng hướng phương xa, cánh lưng trời

Chiều xuống quanh ta chiều thanh vắng
Thủng thỉnh ung dung dạo núi đồi
Thấy hoa lại thấy lòng say đắm
Thủy chung màu tím cánh sim tươi

Ôi biết bao nhiêu những buổi chiều
Chiều vui thơ mộng những chiếu quê
Có chiều thấy lạnh, khi lòng lạnh
Ờ nhỉ làm sao có những chiều./.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét