Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2016

CHUỖI NHÂN QUẢ CUỘC ĐỜI*

CHUỖI NHÂN QUẢ CUỘC ĐỜI*
(Của đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14)
C
ẩn thận với TƯ TƯỞNG của bạn
Vì chúng sẽ thành LỜI NÓI

Cẩn thận với LỜI NÓI của bạn
Vì chúng sẽ thành HÀNH ĐỘNG

Cẩn thận với HÀNH ĐỘNG của bạn
Vì chúng sẽ thành THÓI QUEN

Cẩn thận với THÓI QUEN của bạn
Vì chúng sẽ uốn nắn NHÂN CÁCH của bạn

Cẩn thận với NHÂN CÁCH của bạn
Vì nó sẽ định SỐ PHẬN bạn

Và SỐ PHẬN của bạn sẽ là CUỘC ĐỜI bạn


(Sưu tầm)
*Trích phần cuối của bài ”Ý ngọc trong tụê ngữ của Đạt Lai Lạt Ma thứ 14”. Tiêu đề do người biên tập tự đặt.





CÓ THỂ CON NGHĨ ĐÂY LÀ NHỮNG LỜI KHUYÊN. NHƯNG VỚI CHA, ĐÂY LÀ NHỮNG LỜI TÂM SỰ CÙNG CON NHÂN NGÀY CON MỪNG CHA. BỞI VẬY, CON CÓ THỂ GẠT RA NGOÀI, NẾU THẤY KHÔNG HỢP Ý CON…

Có ai khen con đẹp, con hãy cảm ơn và quên đi lời khen ấy.
Có ai bảo con ngoan, hãy cảm ơn và nhớ ngoan hiền hơn, hiếu thảo hơn.
Với người òa khóc vì nỗi đau mà họ đang mang, con hãy để bờ vai của mình thấm những giọt nước mắt đau khổ của họ.
Với người đang oằn lưng vì nỗi khổ, con hãy đến bên họ, kề vai sát cánh, chung lưng và bày tỏ sự đồng cảm chân tình.
Người chìa tay và xin con một đồng. Lần thứ nhất, con hãy tặng họ hai đồng. Lần thứ hai, con hãy biếu họ một đồng. Lần thứ ba, con phải biết lắc đầu. Và đến lần thứ tư, con hãy im lặng, bước đi…
Con hãy biết khen, nhưng đừng vung vãi lời khen như những cậu ấm cô chiêu tung tiền ra cửa sổ. Với lời chê, con hãy giữ riêng mình, tốt nhất là không bày tỏ. Nếu cần chê, đừng vội phê phán và tuôn ra không đúng chỗ.
Nụ cười cho người khác là một bông hoa gửi gắm, trao tặng. Con hãy học cách hào phóng của ánh mặt trời khi tỏa nắng.
Nỗi đau, con hãy nén vào trong, giữ kín. Nỗi buồn, hãy biết chia cho người đồng cảm, nhưng đừng chia cho kẻ buôn lê !
Đừng khóc than, quỵ lụy, van nài… Làm như vậy chỉ khiến con yếu đuối và đánh mất lòng tự trọng !
Nếu con biết tương lai rồi sẽ đến, có bầu trời với gió lộng thênh thang, có hạnh phúc với nhung lụa ngập tràn… Dù vậy chăng nữa, cũng đừng vội kiêu hãnh. Cần phải khiêm tốn hơn cả khi mình thiếu thốn. Hơn thế, cần phải cảnh giác đề phòng mọi tai họa bất trắc…
Con hãy đưa tay khi thấy người vấp ngã, gặp tai họa.
Cần lánh xa những kẻ : thích quan quyền, thích danh lợi, thích cầu vinh, thích được kẻ khác phục dịch…
Bạn : Phải là người biết đau hơn nỗi đau mà con đang có.
Thù : Là người quặn đau với niềm vui đang có ở trong con .
Chọn bạn sai, cả đời trả giá. Bạn hóa thù, tai họa một đời.
Con hãy cho, nhưng phải quên ngay những gì mình đã tặng.
Đừng bao giờ mượn của ai, dù chỉ một que tăm, sợi chỉ. Nếu có thiếu, cứ cắn răng mà chịu đựng, dù cực khổ tới đâu.
Chớ thấy vui khi mình thanh thản trước điều cần nghĩ. Sự thanh thản chỉ có ở người vô tâm.
Đừng sợ bóng đêm. Đêm cũng là ngày của những người thiếu đi đôi mắt, nên họ không vô cảm.
Đừng vui quá, sẽ đến lúc buồn !
Đừng quá buồn, sẽ có lúc vui !
Tiến bước mà đánh mất mình, con ơi dừng lại !
Lùi bước để hiểu mình, con cứ lùi thêm nhiều bước nữa. Chẳng sao !
Hãy ngước nhìn lên cao, để thấy mình còn thấp.
Hãy nhìn xuống thấp, để biết mình chưa cao.
Con hãy nghĩ về tương lai, nhưng đừng quên quá khứ.
Hy vọng vào ngày mai, nhưng đừng buông xuôi hôm nay .
May rủi là chuyện thường đến trong đời. Nhưng, cuộc đời không phải chỉ có chuyện rủi may, còn nhiều yếu tố căn bản hơn thế, quan trọng hơn thế, quyết định hơn thế !
Hãy nói thật ít để làm được nhiều những điều có nghĩa của trái tim. Nếu cần, con hãy đi thật xa, để mang về những hạt giống mới. Rồi dâng tặng cho đời, dù chẳng được trả công.
Những điều cha viết cho con - được lấy từ trái tim chân thật. Không những thế, còn lấy từ những tháng năm lao khổ của cuộc đời, từ bao ngày vất vả long đong trước hiểm nghèo, từ bao đêm chơi vơi giữa sóng cồn vùi dập…
Cha viết cho con từ chính cuộc đời cha, từ những bài học của một đời cay đắng.
Cha gửi cho con một chút nắng, hãy giữ nó để sưởi ấm giữa lòng con. Để khi con bước vào cuộc hành trình đầy gai góc và cạm bẫy, con sẽ thấy bớt đớn đau và đỡ tủi hờn. Đừng hơn thua làm gì với cuộc đời, với người khác, con ạ !
Hãy để các chị, các anh, để người khác giành lấy phần họ muốn. Con hãy chậm bước sau họ, dù là người đến muộn, dù phần con chẳng ai thiết tranh dành...
Hãy vui lên trước điều nhân nghĩa. Hãy đau buồn với chuyện bất nhân. Và, con hãy tin vào điều có thật : Con người - sống để yêu thương, nếu không thế thì đó chẳng phải là người, mà là ngợm !
Mai này, các con trai sẽ là người cha (hay người mẹ, nếu là con gái). Khi đó, các con càng phải nhớ : Bất kể lúc nào cũng đừng tự biến mình thành ngợm !

Một Người Cha gốc MỸ
(viết nhân ngày 19-6-2011)







MÔT NỬA - VÂNG, CÓ NỬAnửa NHƯ THẾ !
(Bài thơ sau đây hay quá, nhưng không rõ tác giả là ai?)

Sống trên đời, ta chỉ là một nửa.
Biết bao giờ, tìm được nửa thứ hai ?
Dẫu biết rằng  1 +1 = 2
Nhưng cũng có  2 : 2 =1.

Một người buông tay, 1 người ngã .
Môt người cất bước, 1 người mong .
Môt người ra đi, 1 người khóc .
Môt người quay lưng, 1 người buồn .

Môt người đang quên, 1 người nhớ .
Môt người hạnh phúc, 1 người đau .
Môt người ngồi đau, lòng nhung nhớ .
Môt người ngồi đó, tựa vai ai ?

Hy vọng tắt, khi bạn ngừng tin tưởng.
Tình yêu mất, khi bạn ngừng quan tâm .

Tình bạn mất, khi bạn ngừng chia sẻ
Hãy mở lòng,  và xích lại gần nhau !
                                  &
(Mong có ai biết được tên và địa chỉ tác giả, xin mách giùm để tôi được gửi lời cám ơn !)

27-8-2011
QUANG DƯƠNG

Tâm sự về TÂM LÝ TUỔI GIÀ :
(Thơ chia sẻ tâm sự)

“CÓ LẠ GÌ ĐÂU HỠI BẠN GIÀ,
THẤY XUÂN VÙN VỤT CHỚP BAY QUA,
SỢ CHỐN THIÊN CUNG ĐÂU CÓ VẬY,

CHUNG QUY CŨNG BỞI SỢ MAU GIÀ ?!”…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét